Công ty Phân lân nung chảy Văn Điển
Mộc mạc hồn quê trong thơ Bạch Văn Tín
Tuệ Anh - 22:05 15/11/2022 GMT+7
Với những câu thơ lục bát như những bài hát chèo, bài ca dao, lời ru quen thuộc thuở xưa, chân thành, mộc mạc nhưng lại có những câu từ chọn lựa khá tinh tế,ngôn ngữ mượt mà êm ái. Chính vì vậy thơ của tác giả Bạch Văn Tín dễ đọc, dễ nhớ, dễ đi vào lòng người.

Nhà thơ Bạch Văn Tín (sinh năm 1981) hiện là giám đốc của một doanh nghiệp tại Hà Nội. Anh đến với thơ khá muộn, nhưng những vần thơ của anh được nhiều bạn đọc yêu thơ đón nhận. Những câu thơ lục bát của anh như những bài hát chèo, bài ca dao, lời ru quen thuộc thuở xưa, dễ đọc, dễ nhớ, dễ đi vào lòng người bởi ngôn ngữ mượt mà êm ái. Thơ Bạch Văn Tín chân thành, mộc mạc nhưng lại có những câu từ chọn lựa khá tinh tế. Lối viết riêng, cũng là về làng quê về người mẹ, người bà… nhưng cách thể hiện tứ thơ lại có phần khác lạ. Anh luôn đau đáu đi tìm chủ đề và ý tứ mới cho thơ.

Tạp chí Nông thôn mới trân trọng giới thiệu một số tác phẩm của Bạch Văn Tín.

 

ĐI RA TỪ LÀNG

Đi ra từ chốn thôn làng

Lớn từ hạt lúa mùa màng rạ rơm

Con về mót chút thảo thơm

Mót mồ hôi mặn má đơm hương đồng.

Tuổi thơ ở phía bờ sông

Bồi trong lở đục thành dòng chảy xuôi

Vẳng nghe cánh võng ru nôi

Con cò cõng cả bầu trời tuổi thơ.

Ngõ nhà mầu đất hiền khô

Hoa cau, hoa bưởi, mười giờ... đong đưa

Mái gianh mòn mỏi nắng mưa

Sân nhà rêu phủ trăng thưa lá gầy.

Câu kinh mẹ đọc lâu nay

Vọng từ nguồn cội đong đầy lòng con

Khóm tre bỗng nhú măng non

Sơn ca hòa giọng véo von trên cành.

Vườn nhà sương đậu long lanh

Vương đầy ngõ nhỏ gom thành ban mai.

 

ĐẬP LÚA ĐÊM TRĂNG

Đêm trăng cha đập lúa chiêm

Trăm nghìn hạt thóc bên thềm xôn xao

Sân nhà chứa giấc chiêm bao

Nâng niu hạt ngọc ước ao một đời.

Nâu sồng ướt đẫm mồ hôi

Gió như xoa dịu lưng người bớt đau

Dưới chân cối đá bạc màu

Lúa cong cong vút qua đầu thóc bay.

Mẹ ngồi tết néo thừng đay

Siết thương buộc nhớ vơi đầy tháng năm

Rơm thơm tay mẹ bổng trầm

Néo ôm chặt lúa lặng thầm dưới trăng.

Con loay hoay tãi mùa màng

Tìm trong những hạt ngọc vàng vị quê

Có con châu chấu ngủ mê

Trăng khuya sáng tỏ lối về tuổi thơ.

Giật mình chợt tỉnh giấc mơ

Bên song thấy bóng trăng xưa đậu tường

Mẹ cha đứng giữa đêm sương

Con nghe tiếng đập muôn phương dội về.

 

NHỚ LÀNG

Vọng đêm tiếng khóc chào đời

Làng nghèo mẹ mỉm nụ cười đón con

Vầng trăng sáng tỏ đầu non

Lời ru mẹ hát héo hon mấy mùa.

Tuổi thơ con mải vui đùa

Nào đâu biết được bão mưa nhọc nhằn

Đường đê mẹ bấm đốt chân

Liêu xiêu một gánh gian truân vơi đầy.

Lớn khôn xa cách mẹ thầy

Con lên phố lạ nhớ ngày xa xăm

Canh thâu lệ vẫn chảy ngầm

Thương về quê mẹ mãi thầm ngóng trông.

Mặt trời thức giấc đằng đông

Ngủ sau dãy núi khuất trong dáng làng

Nắng ơi đừng nắng chói chang

Đất quê còn những mỡ màng nữa đâu.

Chung cư trăng đậu đỉnh đầu

Trăng nơi ấy có buồn rầu nhớ tôi?

Làng ơi tiếng dế gọi người

Thuở nao vọng lại dưới trời bao la.

 

QUẠT NAN

Võng ru con ngủ êm đềm

Quạt từ tay mẹ gió mềm câu ca

Tháng Năm nóng rát làn da

Rã rời chiếc quạt mẹ ta một đời.

Mẹ ngồi hong tóc giữa trời

Quạt nan phe phẩy rối bời tóc mây

Bao nhiêu sợi rụng hao gầy

Bấy nhiêu lo lắng rơi đầy quạt nan.

Mẹ về đội nắng chói chang

Ước mơ trĩu cả gánh hàng bán rong

Tiếng rao mòn mỏi phố đông

Xác xơ quạt những bụi hồng thế gian.

Con lên phố thị giàu sang

Điều hòa quạt máy xênh xang chỗ nằm

Năm canh đôi mắt đăm đăm

Nhớ thương tay quạt bổng trầm mẹ ru.

 

CỎ

Bình minh sưởi ấm mộ bà

Giọt sương đậu trắng cỏ gà vừa lên

Bà nằm dưới nấm đất hiền

Gội mưa tắm nắng từ miền ca dao.

Bà ơi vạt cỏ thương sao

Đầu xanh đôi mắt nghẹn ngào sương rơi

Hương trầm lan tỏa khoảng trời

Cúi đầu con vái ngàn lời trong tâm.

Con nghe lọn gió thì thầm

Bao năm cỏ đã bật mầm mà xanh

Cỏ ru bà giấc thơm lành

Hồn bà hay cỏ hóa thành mênh mông.

Lối con đi giữa cánh đồng

Cỏ may đan mãi vết lòng chưa khâu

Con nghe cỏ đã chuyển mầu

Hình như con thấy mùi trầu tỏa hương.

 

HẠT LÚA CỦA MẸ

Mẹ phơi hạt lúa vàng sân

Khô trăm hạt mẩy, héo ngàn hạt non

Giọt mồ hôi mặn lăn tròn

Rơi ngang hạt lúa gãy giòn làm đôi

Tháng Năm nắng chói mắt người

Lúa tươi mẹ đội giữa trời ban trưa

Sân nhà bóng nắng đong đưa

Mẹ đang chang những thiếu thừa sớm hôm

Lúa này thơm mãi thảo thơm

Dãi dầu mưa gió mẹ ôm vào lòng

Nâng niu từng hạt nhớ mong

Lúa hay tình mẹ mênh mông giữa trời.

 

CHA GÓI BÁNH CHƯNG

Mưa xuân thấm lạnh hiên thềm

Bánh chưng cha gói ấm niềm ước ao

Con ngồi nét mặt chiêm bao

Lá dong đỗ thịt thơm ngào ngạt thơm

Lạt mềm buộc sớm buộc hôm

Siết thương vào nhớ cha đơm vui buồn

Chắt chiu hạt nếp đầy khuôn

Run run như cuốc một vuông đất trời

Lá non cha gấp làm đôi

Che cho kín hết một đời nắng mưa

Lá lành bọc lá te tua

Nghĩa tình từ thuở ngày xưa cấy cày

Cha ngồi nắn nót bàn tay

Xòe ra mười ngón bấm ngày tính đêm

Bập bùng ngọn lửa đồng chiêm

Khét mồ hôi mặn cả đêm củi lùa

Bánh đầy ngoài chợ chẳng mua

Cha gìn giữ nét giao thừa ngày xuân

Cho con cháu những quây quần

Khói cay khóe mắt bần thần dạ con.

 

BÀ BỆN CHỔI RƠM

Bên thềm bà bện chổi rơm

Bện ngày lẫn tháng thảo thơm một đời

Rạ rơm quấn quýt bên người

Tay nhăn vệt khói giữa trời mênh mông.

Mặt trời sáng phía đằng đông

Rơm vàng quyện nắng bềnh bồng dưới sân

Bà ngồi đó nắng dưới chân

Nắng vàng quét những khó khăn đời bà.

Giàn thiên lý đã trổ hoa

Bà giờ khuất nẻo đường xa bóng chiều

Rạ rơm thương nhớ bà nhiều

Sân nhà vắng chổi quét điều đơn sơ.

Giỗ bà trong những giấc mơ

Bên thềm lá rụng xác xơ ngõ hiền

Bà ơi về với tổ tiên

Chổi rơm bà để một miền nhớ thương.

 

VẠI TƯƠNG CỦA MẸ

Mặt trời gửi nắng xuống sân

Hong khô cơm nếp trắng ngần ủ tương

Góc sân thấp thoáng nón chuông

Mẹ đang ủ nhớ phơi thương một đời.

Vại tương in một mảnh trời

Có mồ hôi mặn mẹ ngồi giữa trưa

Hơi men mốc cả nong thưa

Tỏa hương thơm ngọn gió đưa mẹ à.

Vại tương đã chuyển mầu ngà

Cho rau muống những đượm đà vị quê

Cha về đầy giỏ cá trê

Kho tương mẹ nấu khói mê chiều vàng.

Khói cong như dáng của làng

Mùi tương mẹ ủ chang chang nắng chiều

Đi xa con vẫn nhớ nhiều

Bát tương ăm ắp những điều thảo thơm.

 

TA VỀ VỚI PHỐ

Lại về phố của ta đây

Bao nhiêu vết bánh vòng quay cuộc đời

Vẫn lăn mà chẳng muốn rời

Phố ơi có mỏi lưng người hay không?

Ta về với phố chiều Đông

Gió lay lắt ngõ, mưa thông thốc đường

Vai gầy thương thế là thương

Liêu xiêu dáng nhỏ giờ phương trời nào.

Ta về phố vắng nao nao

Hàng cây xào xạc Thu vào mắt ai

Phố ơi “ngắn lại đường dài”

Cho người lữ thứ còn hoài niệm xưa.

Ta về phố nắng ban trưa

Bằng lăng tím Hạ ve thưa thớt buồn

Bàn tay níu thuở dại khôn

Nhặt cành phượng vỹ giận hờn ai kia.

Trở về sau những cơn mê

Đèn khuya hiu hắt nhạc tê tái sầu

Mưa Xuân lành lạnh canh thâu

Phố còng lưng chở mưu cầu thế gian.